GenZ Tự Học Qua AI Đó Có Phải Là Điều Tốt Nhất? | CEO/Content Creator Huy Forum
FULL TRANSCRIPT
thần thánh hóa cái việc mà có những kiến
thức từ AI.
>> Mình cố gắng làm cho cái lời tiên tri đó
trở thành hiện thật luôn. Không phản
kháng là em không muốn mình trở nên tệ
hơn, bồi bổ thêm kiến thức chứ không có
phản kháng hoặc tạo cho chúng ta cảm
giác là tôi đang bị non kém.
[âm nhạc]
Vũ Minh Cường và trick xin chào mọi
người. Hôm nay chúng ta sẽ cùng gặp gỡ
với CEO founder hệ thống trung tâm Anh
ngữ The Forum đó là Hoàng Huy. Dạ người
mà gọi là vua săn học bổng đó rồi vua tự
học. Và quả thật là đây là cuộc trò
chuyện mà Cường cũng rất là mong đợi tại
vì mình cũng ở trong hành trình tự học
và mình cũng có những hoang mang nhất
định. Thế nên là câu chuyện ngày hôm nay
thì Cường sẽ cùng với các bạn trẻ, những
bạn khán giả đang còn theo dõi chương
trình á là chúng ta sẽ giống như đại
diện cho nhau để đưa ra câu hỏi vậy
thôi.
Xin chào Hoàng Huy, cảm ơn em đã đến với
chương trình.
>> Rất cảm ơn anh Cường cũng như cảm ơn
chương trình đã cho Huy cơ hội để có mặt
ngày hôm nay. Cảm ơn các bạn rất nhiều.
>> Ừ. Khi mà có được cái chương trình này,
có được kịch bản của chương trình này á
thì Cường bắt đầu tìm hiểu về Hoàng Huy
thì Cường search trên Google thì thấy
rằng là ờ nói rằng là năm lớp lớp lớp 8
lớp 9 lớp 10 là Huy học rất là bình
thường mà không biết cái bình thường đó
định vị như thế nào. Tại vì rõ ràng chữ
bình thường thì cái đô của mỗi người mỗi
khác. Có thể là bình thường của Huy
nhưng mà cũng là một cái sự cố gắng của
rất nhiều người khác.
>> Dạ. Nhưng mà bắt đầu chuyển qua lớp 11
12 thì Huy trở thành gọi là vua săn săn
học bổng. Vậy thì điều gì đã thôi thúc
Huy trở thành một người mà săn học bổng
như vậy?
Dạ thì em cũng muốn rất là muốn chia sẻ
với anh Cường cũng như các bạn đang đang
xem thì cái lúc mà năm lớp 9 á thì lúc
đó là em học ở lúc đó là chỉ là thị trấn
Bà Rịa thôi. Không phải thị trấn mà là
thị xã Bà Rịa. Thì lúc đó em học trường
cấp hai thì em học bình thường không có
bất cứ cái gì nổi trội hết. Nhưng mà vào
cái thời điểm mà lúc mà từ năm lớp 9 đến
lớp 10 thì à em đậu được trường chuyên
Lê Quý Đôn ở Vũng Tàu và chính thức là
qua đó học. Từ lúc mà đổi cái môi trường
đó thì em học chuyên lý.
>> Thành ra là em muốn đi theo con đường để
có thể là mình phát triển theo cái hướng
học sinh võ quốc gia. Thì là em lớp 11
thì em thi vượt cấp thì được giải quyết
khích, năm lớp 12 thì thi được giải nhì
học sinh giả quốc gia. Và năm đó là có
được ra Hà Nội để tham gia dự tuyển vòng
loại cho Olympic quốc tế. Thì kể từ đó
thì là mọi thứ nó thay đổi là nói chung
động lực lớn nhất á là do là mẹ em là
người đưa em đi thi.
>> Ừ. à đi thi thật ra lúc đó là mẹ rất là
muốn em thi đường trường phổ thông khiếu
trên Hồ Chí Minh
>> nhưng mà là vì kết quả thi rất là tệ
thành ra là giống như là lúc mà quan sát
thấy cái sự đau khổ của mẹ khi mà những
cái ước mơ của mẹ dành cho mình nó không
có đạt được đúng nguyện vọng thì lúc đó
giống như mình thức tỉnh và em thậc sự
là không muốn để mẹ phải bùng thêm nữa
thành ra cố gắng là lúc đó là cũng chỉ
vì là người khác thôi à chưa phải là
nghĩ về bản thân mình. Dạ.
>> Nghĩa là tình thương dành cho mẹ, trách
nhiệm của người con với niềm tự hào của
mẹ
>> thì đã thôi thúc em thay đổi.
>> Dạ. Rồi nhưng mà thay đổi là đòi hỏi rất
là nhiều nỗ lực chú bụ chứ đâu phải có
những người chẳng hạn như anh nè mỗi lần
mà anh về quê mà anh thấy mẹ anh cũng
buồn buồn cũng khổ khổ thì anh nghĩ là
ôi mình sẽ phải thay đổi. Nhưng mà sau
khi mà anh về lại thành phố á vài năm
bữa nửa tháng là anh cũng quên liền. Anh
cũng không có nỗ lực mà dài hạn. Còn em
thì rõ ràng là đã trở thành một cái động
lực để cho có những cái bước hành động
rất là dài, liên tục và kéo dài.
>> Tuy nhiên là anh muốn hỏi một chút xíu
là tại sao phải săn học bổng?
>> Thật ra thì sau em là lúc đầu là em được
tuyển thẳng vô trường Đại học Bách Khoa
Hồ Chí Minh.
>> Ừ.
>> À sau đó thì em hoàn thiện xong cái
chương trình ở Đại học Quốc gia đ đại
học Bách Khoa. Sau đó xong thì em học
thạc sĩ về quản trị kinh doanh.
>> Ừ. Thì sau đó một cái thời gian rất là
dài là em tập trung để em làm việc tại
forum thôi. Thì tại vì lúc mà em mở ra
là em giấu bố mẹ làm thì có một cái thời
gian là em làm ở trên Sài Gòn là em đi
dạy thêm. Em dạy thêm rất là nhiều và
lúc đó thì em cũng mượn thêm sự hỗ trợ
của một số những anh chị nữa mà lúc đó
em mở ra. Tới mức là bàn ghế thì cũng
không có mua được đủ, máy lạnh thì cũng
phải đi thuê luôn. Thành ra là giống như
mình không có cái vốn ban đầu thành ra
lúc đầu làm rất là cực. Rồi sau đó xong
thì nói chung là nó rất là nhiều những
cái biến cố xảy ra thì em không có tập
trung vào thời gian học lúc đó. Nhưng mà
sau này lúc mà em quyết định là em sẽ đi
làm nghiên cứu sinh tiến sĩ thì em mới
nộp trường Nan Technological University
ở Singapore thì lúc đó là trường là được
hạng 11 thế giới thành ra là tiêu chuẩn
của trường rất là khó khăn. Thì là trong
lúc đó em mới quyết định là nếu bây giờ
mình đã học á thì bắt buộc là mình phải
có những cái hỗ trợ về tài chính chứ còn
bản thân cái việc mà mình đi qua bên đó
sống không nó đã rất là đắt đỏ rồi. Thì
tại vì là bản thân em là người làm kinh
doanh thì luôn nào em cũng tìm ra cái cơ
hội để làm sao đó giảm thiểu được cái
rủi ro chi phí cho mình. Thành ra đó là
lý do tại sao em quyết tâm để em em làm.
>> Thì khi mà sinh học bổng ấy nó giống như
là bản thân em thì em không nghĩ nó là
một cái chuyện là may rủi. Đương nhiên
chuyện may rủi lúc nào cũng có 20 tới
30%. Ừ
>> nhưng mà mình có thể rất là chủ động vì
điều đó bằng bằng việc là mình nghiên
cứu những cái trường hợp đã thành công
trong cái việc mà appline học bỏng mỗi
trường nó sẽ có một cái tiêu chuẩn khác
nhau. Họ sẽ không nói cho mình biết
nhưng mà mình sẽ cố gắng làm sao để mình
đoán được cái yêu cầu của họ tốt nhất.
Ví dụ như có một số trường họ không đạt
nặng cái việc mình phải nghiên cứu từ
phía trước nhưng mà họ đạt nặng những
cái bằng cấp. Ví dụ như họ rất là muốn
là IOS phải cao, họ là một cái GOE, là
một cái chứng chỉ sau đại học phải cao.
Còn có những trường thì lại yêu cầu mình
là phải có một cái hướng nghiên cứu rõ
ràng để họ có thể biết được là à cái bạn
này vào trong làm nghiên cứu sinh thì
bạn đã phù hợp với lại cái department
nào, phù hợp với lại giáo sư nào. Dạ thì
đó là lý do là em mới nói là cái chuyện
mà sinh học bổng được á không phải là
chuyện mà mình phải giỏi xuất sắc nhưng
mà mình phải mình phải hiểu được bản
thân mình, hiểu được cái mục đích của
mình tại một cái ngôi trường nào đó và
phải làm những công tác liên quan tới
nghiên cứu à như mình phải biết mình đi
hỏi thăm này nọ. Những cái thông tin đó
thì thật ra không phải là khó để hỏi
nhưng mà đa phần là các bạn ở ví dụ như
các bạn trẻ tuổi hơn á thì các bạn sẽ
ngại. Các bạn không muốn phải nhắn tin
cho một người lạ hoặc là không muốn phải
mở rộng cái network của mình. Thành ra
em nghĩ nó là khó khăn thôi chứ còn cái
việc mà xin được á thì nó không phải là
quá khó. Dạ.
>> Ừ. Có nghĩa rằng là mình phải hiểu bản
thân mình nè. À mình có năng lực nhưng
mà cái điều đó cũng không phải bị áp lực
quá đúng không? Và bên cạnh đó cái điều
quan trọng nhất đó là mình phải hiểu nhu
cầu của ngôi trường đó cần gì. Dạ.
>> Bên cạnh đó thì còn có kỹ năng nào để có
thể săn học bổng thành công không?
>> Em nghĩ là cái việc mà hiểu bản thân
mình á thì đôi khi là mình mình nói ra
như vậy thì nó rất là đơn giản nhưng mà
cái việc mà nhìn ra được những cái
khuyết điểm của bản thân thì nó sẽ rất
là khó.
>> Ừ.
>> Ví dụ như đối với bản thân em thì em
cũng có những cái nguyện vọng riêng. Em
cũng giống như là em nghĩ rằng là mình
phù hợp với cái đó. Nhưng mà thật sự là
khi mà mình nhìn sâu vào trong cái à
giống như cái nguyện vọng của mình á thì
thật ra là đôi khi có thể giấc mơ này là
giấc mơ của người khác, giấc mơ của bố
mẹ hoặc là đó là một cái kỳ vọng của xã
hội đặt lên mình không thật sự là mình
muốn như vậy hoặc là không thực sự là
mình dám tự tin để nói rằng là khuyết
điểm của mình là abc gì đó. Ví dụ như
bản thân em là một người rất là nhiều
những cái khuyết điểm. Ví dụ như là à em
là coi như em hay bị quên rồi em trễ
giờ. Cái chuyện là đôi khi người ta nói
ồ chỉ trễ giờ vậy thì đâu không có sao
nhưng mà thật ra đó là đối với rất nhiều
người cái đó là một cái thể hiện cái sự
thiếu tôn trọng.
>> Ừ.
>> Mà em biết như vậy thành ra rất là khó
để em có thể thay đổi. Em biết là ví dụ
như nếu em thay đổi em chỉ thay đổi được
0,5% một ngày thôi thì nó em có thể đỡ
hơn một chút chứ không thể nào mà nó
hoàn toàn biến mất được. Trong cuộc đời
em đã rất là nhiều lần em cố gắng thay
đổi rồi nhưng mà em không thể thay đổi
bản thân mình theo kiểu như vậy. Thành
ra là em hiểu được cái cái khả năng của
em. Thành ra lúc nào cũng vậy khi mà em
appl học bổng em muốn để cho người ta
thấy rõ là đây đây là tôi. À tôi không
có những cái kỹ năng đó nhưng mà tôi có
những kỹ năng khác. Thì em nghĩ là cái
việc mà hiểu bản thân mình á là một quá
trình nó rất là dài. Mình phải à có
những cái sự giao tiếp là thẳng thắng
với gia đình. Đôi khi là ví dụ như bố mẹ
la rày thì có thể là mình cảm thấy rằng
là rất là tổn thương nhưng mà thật ra
thì bố mẹ là người rất là hiểu mình.
Thành ra là khi mà em tổng hợp lại ví dụ
như 10 lời mẹ nói thì em cũng suy nghĩ
thử là trong đó có những cái chuyện gì
đúng. Ví dụ như mẹ nói là ờ tính cách em
như thế này như thế kia, em sẽ cố gắng
em tìm cách để thay đổi. Còn khi mà em
đặt ra một cái mục tiêu ví dụ như IS thì
em sẽ không bao giờ em em đặt một cái
mục tiêu nó quá mức. Ví dụ như bây giờ
em phải thi rất là gấp, em không có thời
gian thì em chỉ mong đợi là à được cái
điểm đó thôi. Rồi sau khi được xong rồi
thì mình tiếp tục mình đi sang cái mục
tiêu khác. Đối với em á khi mà nhận kết
quả nó không vừa ý á thì em buồn nhưng
mà em chỉ cho phép mình buồn trong một
thời gian giới hạn thôi. Tại vì mình còn
việc phải làm và mình muốn dùng cái năng
lượng của mình cho những cái việc mà nó
có năng suất cao hơn. Đó lý do tại sao
mà em nghĩ là nó rất là quan trọng cái
kỹ năng là mình phải hoàn thiện bản thân
mình từ từng ngày từng ngày một. Và mình
khi mà mình tìm hiểu về một cái trường á
không chỉ là mình xem xét về cái danh
tiếng, xem xét kỹ là phải về ngành học,
về người dạy mình. Tại vì thật sự là các
cái trường đại học bên nước ngoài họ rất
là quan tâm tới yếu tố đó. Họ quan tâm
là cái ứng viên này có thật sự dành
nhiều thời gian và tâm sức cho cái ngôi
trường này hay không. Ví dụ như mình nói
rõ là dạ tôi muốn vào ngôi trường đó để
tôi học với giáo sư a để tôi làm cái
lĩnh vực cụ thể là dựa trên các nghiên
cứu tôi đã đọc là đó là một cái câu mà
thật sự nếu mà những cái ứng viên mà hời
hợt không thể nào người ta viết được.
Dạ. Thì đó là quan điểm của em.
>> Dạ. Và cùng một lúc là học hai ngôi
trường danh tiếng.
>> Dạ. À điều đó đã trở thành một trong
những cái điều mà không tưởng của rất
nhiều người. Và rõ ràng là em cũng đối
diện với rất nhiều ý kiến là trời ơi em
sao dự Huy, bạn sao Diệ Huy sao lại làm
một cái điều không tưởng như vậy. Nhưng
mà anh cũng nhớ là em đã từng nói một
câu rằng nếu như bạn nỗ lực thì bạn cũng
sẽ làm được tất cả những gì mà bạn mong
muốn. Tuy nhiên là nỗ lực nhưng mà cũng
phải có năng lực nữa em.
>> Chứ nỗ lực mà không có năng lực thì đôi
khi là mình sẽ bị quá tải và đôi khi là
mình sẽ rơi vào tuyệt tuyệt vọng luôn
đó. Vậy thì làm sao để các bạn trẻ có
thể cảm nhận được rõ ràng là tôi có đủ
nỗ lực và đủ năng lực
hoặc là hạn định của năng lực mình ở
đâu? Giới hạn của nỗ lực mình ở chỗ nào?
>> Dạ thì ở đây là cái quan điểm của em về
việc học ở thời điểm hiện tại đó là vì
là không phải nó hẳn là đam mê nhưng mà
nó là một trong những cái mà khiến cho
bản thân em cảm thấy có mục đích. Vì là
thật sự là cái này không phải nó là một
cái nỗi sợ hay không nhưng mà là em
không muốn mình trở nên tệ hơn. Tại vì
là thật ra là có một cái nghiên cứu em
đã xem từ lúc mà em còn rất là trẻ đó là
cái cảm giác mà để cho mình vượt qua
được những cái khó khăn trong cuộc sống
á là không phải là mình đào sâu hoặc
mình phân tích cái vấn đề đó mà nó thông
qua cái sự cải thiện bản thân mình. Tức
là người ta nói rằng là sau những cái
giống như là tổn thương về tình cảm hoặc
là mất mát về những cái trong gia đình,
cái cảm giác mình nhìn thấy được mình
cải thiện mỗi ngày nó là cái động lực
duy nhất khiến cho chúng ta có thể vượt
qua những cái nỗi khó khăn đó.
>> Và vì bản thân em đã có rất là nhiều
những cái mất mát nó giống như vậy.
Thành ra là em muốn rằng là mình có thể
là cho mình cơ hội để mình có thể có
thêm kiến thức và từ cái việc có thêm
kiến thức đó thì mình có thể lan tỏa
thêm những cái giá trị đối với những
người khác. Thành ra đó là quan điểm của
em. Thành ra khi mà học á đương nhiên em
vất vả, em vẫn rên, em vẫn rất là căng
thẳng. Nhưng mà thì tại vì bản thân em
nghĩ rằng á cái giới hạn của con người á
rất là khó để mình biết trừ khi là mình
phải đẩy mình tới cái cùng cực.
>> Ừ.
>> Thì người ta hãy có những cái giống như
là những cái giây phút mà mình cảm thấy
là mình muốn bỏ cuộc, mình muốn giống
như là mình cảm thấy là cái này nó không
đáng mình hoặc là mình cảm thấy là cái
sự cố gắng này là nó sẽ bằng hư không.
Nhưng mà nếu mà vượt qua được cái chỗ đó
một chút xíu á, mình kiên trì với lại
ước mơ của mình chút xíu tự nhiên là sau
đó giống như cảm giác như mình buông bỏ
đi là buông bỏ đi cái kỳ vọng của mình.
Nhưng mà cái việc mà mình muốn làm á lúc
đó nó mới trở nên một cách rõ ràng. Tự
nhiên lúc đó mình không còn mình không
còn giống như cảm giác lo lắng nữa. Thì
anh em em nói để không biết anh Cường có
thấy nó giống như vậy. Giống như là cái
bài mà kêu là No Tears Laugh to Cry của
Arina Grande vậy đó. Ừ. Nó trong cái câu
đầu tiên là tôi đang ở trạng thái tâm lý
mà ở đó tôi không còn nước mắt để khóc
nữa thì nó giống như là như vậy. Dạ.
Thành ra là em muốn nói rằng cái giới
hạn con người thì nó rất là lớn nhưng mà
để mình ép mình vào đó một cách liên
tiếp thì cũng không phải là một lựa chọn
hay nhưng mà với những thứ mà xứng đáng
thì mình cũng nên thử.
>> Dạ. Nhưng mà cái cụm từ mà muốn và chấp
nhận á nó luôn tranh đấu với nhau. Nó
làm cho mình trở nên
>> mệt mỏi lắm á. Dạ.
>> Nếu như mình bị bị hỗn loạn và hoang
mang là không biết là mình muốn như vậy
đã đủ chưa và liệu như là mình có nên
ngưng muốn để mà chấp nhận thực tại là
mình chỉ tới mức độ đó hay không?
>> Dạ. Theo em á thì con người là một à một
sinh vật rất là ám ảnh, rất là ám ảnh
với những cái gì mà mình đã hoạch định
ra,
>> những cái mà mình đã gọi là ước mơ á thì
nó rất khó để mình có thể dập tắt. Cái
sự mệt mỏi của mình trong một cái giây
phút có thể làm cho mình cố gắng quên đi
cái ước mơ đó. Giống như bản thân giống
như khi mình nói là thôi đừng nghĩ về
người đó nữa thì là thật ra là mình đang
nghĩ về việc đừng nghĩ người đó nữa chứ
không phải là mình không nghĩ về người
đó nữa. Thành ra đó là lý do tại sao
giống như là bản thân em để cái ước mơ
nó là một cái gì nó rất là cụ thể mỗi
ngày. Giống như là em có một cái mục
tiêu nhưng mà việc em làm có thể làm duy
nhất tại thời điểm này cũng chỉ là một
việc thôi. Ví dụ như bây giờ em có 10
thứ muốn làm thì cũng phải ưu tiên cái
mà quan trọng nhất để mình giải quyết
vào thời điểm đó. Còn nếu mà mình cứ kỳ
vọng á thì là mình đang cố gắng là giống
như mình dọn đường sẵn cho những cái
thất vọng nó xảy ra. Tại vì cuộc sống
thì 10 việc thì đã hết tám việc là không
đúng ý mình rồi. Thành ra nếu như cái kỳ
vọng của mình nó quá cụ thể và quá chi
tiết theo kiểu như là ờ trong một tuần
tôi muốn như thế này hay là 10 ngày tôi
muốn như thế kia thì cuộc sống của mình
nó chỉ toàn là thất vọng thôi. Thành ra
ví dụ như ngày hôm nay em mở mắt dậy cảm
thấy là mình không khỏe thì ngày hôm nay
mình cũng biết phải cư xử với người khác
một cách tử tế hơn. Tại vì có thể là
mình sẽ không có được như bình thường
hoặc là ngày hôm nay mình mệt bình
thường làm 10 việc thì hôm nay chỉ có
thể làm được hai việc thôi cũng không
sao hết. Nếu như làm hai việc xong mà
cảm thấy là vẫn còn sức thì mình làm tới
việc thứ ba thứ tư.
>> À quan điểm của em là như vậy tại vì em
cũng đã trải qua rất là nhiều những cái
giai đoạn rồi. Ví dụ như mình muốn là
giảm cân nè, mình muốn như thế này như
thế kia nó là một cái gì đó em đạt được
nhưng mà sau đó xong nó không bền vững.
Tức là em có thể giảm được như vậy nhưng
mà sau đó xong thì em lại cái vấn đề tâm
lý hay là những cái vấn đề về thể chất
nó vẫn dạy nó đâu thay đổi đâu. Thành ra
sau đó xong em lại tìm thấy bản thân
mình y chang ở vị trí như trước.
>> Nhưng mà cái bài học em học được là
không đưa ra những cái kỳ vọng, những
cái mục tiêu theo kiểu như vậy nữa.
>> Ừ. Và đó lại là câu chuyện của bài toán
lựa chọn.
>> Dạ.
>> Ừ. Mình phải lựa chọn cái gì là quan
trọng nhất để mình đặt để vàoạ. Đúng.
>> Chỉ đơn giản là chỉ trong một ngày thôi
hoặc là đơn giản chỉ trong một buổi
thôi. Cái gì là quan trọng nhất? Đúng vì
đôi khi á cái việc mình làm được một cái
điều gì đó quan trọng tự nhiên mình cảm
thấy cái ngày nó ý nghĩ vô cùng.
>> Dạ. Đúng.
>> Ừ. Có những bạn tự nhiên cảm thấy là
chung chơ là ủa sao tự nhiên ngày hôm
nay tôi sao mà tôi thấy trôi qua vô vị
là tại vì các bạn không xác định r là
cái việc quan trọng nhất là tôi đã làm
được hay chưa.
>> Dạ đúng rồi.
>> Dạ đúng. Ví dụ như là mình hay nói là
mình muốn là trả hiếu này nọ cho bố mẹ
rồi b m bạn đi làm xa mấy bạn hay dạy
lắm. Mấy bạn sinh viên xa nhà cũng vậy
nhưng mà thì bạn để cái cảm xúc đó nó
làm cho mình cảm thấy nó rất là tội lỗi.
Trong khi một cái chuyện rất là đơn giản
ngày hôm đó mà có thể là niềm vui của mẹ
luôn là mình chỉ cần bóc điện thoại lên
mình gọi cho mẹ 5 phút thôi hoặc là mình
gửi một cái tin nhắn nào đó hỏi thăm
>> như vậy đó đã là cái thể hiện cái cái
cái lòng hiếu kính rồi đó thì quan điểm
của em là như vậy thì phải có chuyện nhỏ
thì mới có chuyện lớn còn nếu mình để
những cái mục tiêu của mình mà nó tạo
thành một cái áp lực tâm lý kinh khủng
mà mỗi ngày nó tạo thành sự ám ảnh thì
nó không còn phải là ước mơ nữa.
>> Ừ. Và một trong những cái điều mà anh
cảm thấy rất là phục ở Huy đó là cái khả
năng tự học của emạ.
>> Và em cũng cổ xy cho cái việc tự học và
tự học trọn đời.
>> Nó nghĩ rằng là thật sự ai đó nghĩ rằng
là nh những kiến thức hoặc là những cái
điều gì mà có giáo viên hướng dẫn là Kim
Chỉ Nam thì anh vẫn không tin. Dạ.
>> Kể cả khi mà đọc sách anh vẫn nghi ngờ
nha. Ừ.
>> Anh không biết cái điều đó tốt hay xấu
nhưng mà rõ ràng là với anh thì anh nghĩ
ờ đây là quan niệm hoặc là quan điểm của
một người nào đó hoặc là thậm chí một
vài người nào đó trong hệ thống kiểm
duyệt thôi chứ cũng chưa chắc là bản
chất của vấn đề luôn luôn. Anh có sự
nghi ngờ như thế.
>> Vậy thì đó có phải là cách để giúp cho
chúng ta có thêm cái sự tò mò, một sự tò
mò tích cực trong cái việc mà tự học hay
không? Dạ em nghĩ là em quan điểm của em
thì em thấy cái sự tò mò và cái việc
mình đặt câu hỏi nó rất là quan trọng và
em thấy cái cách mà anh Cường tiếp cận
với kiến thức như vậy là nó rất chính
xác. Tại vì bất cứ kiến thức nào cũng có
hai chiều hết. Ví dụ như bản thân em mà
em muốn cái nhà em nó trở nên rất là đẹp
thì đó cũng là một loại kiểm soát. Em
cũng muốn kiểm soát mọi thứ nó phải
giống như ý mình muốn. Mình nếu như mình
muốn cái cây đó nó phải nằm như vị trí
như vậy, mình muốn vô tình nó tạo cho
mình, mình muốn tạo ra một không gian
sống thoải mái mình lại làm cho mình bị
rất là căng thẳng.
>> Ừ.
>> Thành ra em mới nói là bản thân không có
điều gì tốt hoặc là xấu mà về mặt bản
chất hết. Chỉ là cách mà mình đánh đánh
giá nó cũng như cách là mình sử dụng nó.
Ví dụ như là mình hay nói về vấn đề về à
à AI, mình sử dụng AI để tự học là một
cái điều nó nguy hiểm. Nhưng mà thật sự
nếu mình hiểu về bản chất của nó một
cách rất là rõ ràng thì có thể là mình
sử dụng nó một cách sẽ là thông minh. Đó
thì em cũng muốn chia sẻ cái cách mà tại
sao mà giống như là mình nói sơ qua để
các bạn nghe có thể hiểu được là AI nó
hoạt động như thế nào để từ đó các bạn
>> giống như mình sử dụng nó cũng cái cảm
giác tự tin hơn. Bản thân AI nó không có
thực sự hiểu được thông tin mà nó chỉ có
thể giúp cho mình trả lời được một câu
hỏi phù hợp nhất đối với các cái thông
tin mà mình đã đưa ra. Ừ.
>> Cái khả năng tốt nhất của nó là dự đoán
cái chữ tiếp theo là gì trong một cái
câu. Thành ra khi mà nó tiếp xúc với một
thông tin á, bản thân nó không hiểu.
Thành ra là cái người mà người ta đưa
cái thông tin vào nó rất là quan trọng.
Nếu như mà có một câu người ta nói rằng
là AI nó chỉ phản ánh được cái cái khả
năng về mặt trí lực của cái người dùng
thôi. Nếu như người dùng rất là cụ thể
với cái mục tiêu của mình và có khả năng
tư duy phản biện, chắc chắn AI nó sẽ có
những cái hành xử phù hợp và đưa ra
những cái dự đoán về ngôn ngữ chính xác
để mình có một câu trả lời nó thâm thúy
hoặc là nó giải quyết được vấn đề của
mình. Nhưng nếu bản thân mình không hiểu
rõ cái vấn đề, mình đặt những câu hỏi mà
tới bản thân mình còn không hiểu rõ ràng
là mình muốn hỏi gì thì chắc chắn AI nó
cũng sẽ không thể nào trả lời cho mình
được. Tại vì bản thân nó chỉ là một cái
công cụ giúp đánh giá. Ví dụ như mình
đang nói cái chữ là chú tệ như chiếc
nhẫn mình gõ ra chữ the Lord of the
Rings. Trong hai trong cái cụm đó thì
hai cái chữ quan trọng nhất là chữ Lord
với lại chữ Rings.
>> Hai cái chữ kia có mất đi cũng được, nó
vẫn đoán được.
>> Còn nếu như bản thân mình á không biết
hai chữ kia thì chắc chắn thông tin đưa
ra nó sẽ rất là dễ bị sai lệch. Và bởi
vì AI lúc nào cũng cố gắng trả lời câu
hỏi đó cho mình. Đến những cái thông tin
mà mình đưa ra không rõ ràng như vậy. Có
cơ hội rất cao. Nó sẽ không khoanh vùng
đúng cái mãng kiến thức.
trả lời ch cho cái người đó nó sẽ rất là
yếu hoặc là nó không có phù hợp với lại
cái người ta đang hỏi. Và nó còn một cửa
nữa tức là người ta có thể phản biệt
thông tin đó giống như anh Cường nói là
mình phản biệt lại cái kiến thức. Nhưng
mà đối với những người mà thiếu khả năng
phản biệt hoặc là người ta thông quen
với điều đó, người ta chấp nhận thông
tin đó thì cái đó rất nguy hiểm. Về cá
nhân em là như vậy. Thành ra cái quá
trình tự học nó gồm có hai phần chính.
Một là cái việc mà mình tiếp xúc với
kiến thức như thế nào. Hai là mình phải
có khả năng phản biện, sàn lọc để chúng
ta có thể chọn ra những cái kiến thức
phù hợp nhất. Và cái thứ ba nữa em nghĩ
là nó phải là một cái điều làm cho mình
cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ. Mình đang
làm tốt hơn cho mình. Ngay cả mà ngày
hôm nay ngồi có thể không phải làm được
bài nào nhưng mà cũng chỉ cần là có thực
sự dành tâm trí hoặc là suy nghĩ cho cái
việc học cũng đã là điều đáng quý rồi.
>> Ừ. Dạ.
>> Nhưng cái câu chuyện mà em nói về AI á
thì bản thân anh cũng có sử dụng AI tại
vì với vai trò của một biên tập viên á
thì mình cũng cần có những cái sự hỗ trợ
đến từ AI. Thay vì là có một bạn phóng
viên lấy tin hoặc là bạn phóng viên soạn
thảo văn bản nào đó rồi sau đó là mình
về nhà mình biên tập lại. Còn bây giờ
thì có ai sẽ soạn thảo cái điều đó. Tuy
nhiên anh vẫn thấy
>> giống như khi nãy em có nói một cái cụng
từ đó là cái sự sâu sắc á, sự thấu hiểu
AI vẫn chưa làm được.
>> Dạ
>> anh cảm nhận như thế. Ừ.
>> Có nghĩa rằng là đưa những cái thông tin
tổng hợp thông tin kể cả những cái thông
tin gọi là thông tin nó là vốn hiểu biết
của nhân loại luôn thì ai làm rất tốt.
Tuy nhiên là phân tích cái thông tin đó
một cách đầy thấu hiểu.
>> Dạ. Đúng.
>> Thì lại chưa làm được. Thế nên là mình
cũng phải đặt để cái công tác điên tập
hoặc là phải cùng với AI.
>> Dạ. Đúng rồi.
>> Ừ.
>> Dạ. Anh nói đúng. Tại vì em cũng chia sẻ
với anh thì là bản thân A nó không có
hiểu cái thông tin đó mà nó chỉ có thể
là à giống như nó đưa ra một cái giá trị
cụ thể cho một cái từ đó và nó đưa ra
một giống một cái công thức trong cái
câu đó cái ý nghĩa của câu nó được ảnh
hưởng bởi những chữ nào và đóng góp của
mỗi chữ ra sao. Từ đó nó ví dụ như anh
đang là một cái giáo viên dạy trong lớp
anh đang đạt ra một cái câu hỏi thì bản
thân anh sẽ dành nhiều cái sự chú ý của
anh hơn cho những cái bạn mà ngồi ở
trước mặt giảng đường. Ừ.
>> Tại vì cảm giác những người đó người ta
không có sợ, người ta không có cảm thấy
sợ e dè. Còn những cái bạn mà nằm ở tuốt
đằng sau cái người giáo viên người ta
không có chú ý nhiều tới những người đó
được bằng. Hoặc là ví dụ như khi mình
nói về Paris thì cái ngay đ ngay lập tức
cái từ mà liên quan nhiều nhất là nước
Pháp.
>> Ừ
>> thì ở đây là bản thân ai nó là một cái
công cụ giúp cho nó có thể biết được là
cái vùng nào đang là vùng kiến thức mình
quan tâm và làm cách nào để có thể thỏa
mãn được cái câu hỏi của mình. Tại vì
thật sự là nếu mà mình nhìn qua được cái
mục đích của AI á thì nó là một cái
phương tiện để tạo ra tài chính cho
những cái công ty. Thì cái việc mà đặt
ra hàng đầu của nó là làm hài lòng khách
hàng. Nếu như mà mình hỏi nó mà nó không
trả lời được chắc chắn mình không muốn
sử dụng. Thành ra là bằng mọi giá nó
phải trả lời cho mình. Đó là lý do tại
sao những câu trả lời của nó có thể
không chính xác. Và bản thân những cái
thông tin trong nó bạn mình có thể nó
viết ra một cái câu mà có thể trong đó
nó đã cảm thấy mâu thuẫn. Nhưng mà em
cũng chia sẻ là so với lại cái ngày mà
những cái ngày bắt đầu của AI cách đây
khoảng một vài năm thì bây giờ đã đỡ hơn
rất nhiều.
>> Ừ. Bây giờ á giống như là nếu mà người
sử dụng những cái AI người ta sẽ thấy
rằng á là nó có cái gọi là nó giống như
là nó sẽ nhờ mình ray. Ví dụ có hai câu
trả lời nó hỏi là câu nào bạn thích hơn.
>> Ừ
>> thì cái đó là nó là cái quá trình học
thông qua human reinforcement. có nghĩa
là à nó dựa trên thông tin đó để phán
đoán là à cái người dùng thật sự là
người ta đang nghĩ như vậy hoặc là người
dùng người ta muốn cái câu trả lời như
vậy nhiều hơn. Ừ.
>> Đó và nhưng mà sau này xong thì lại dẫn
tới cái tình trạng là ai nó có xu hướng
đặc biệt là chat GBT sau này nó có xu
hướng là nó thể hiện sự đồng thuận ngay
cả với những quan điểm cực đoan của
người hỏi nó sẽ cố gắng tìm ra cái góc
để đồng thuận để từ đó người ta cảm thấy
là người ta muốn trút nỗi lòng hơn hoặc
là người ta muốn engage với nó nhiều
hơn. Từ đó lại dẫn tới là đương nhiên là
nó sẽ làm lợi cho công ty của họ nhưng
mà nó sẽ gây ảnh hưởng tới những cái
người mà sử dụng kiến thức đó. Ừ.
>> Tại vì giống như mình giống như một cái
căn phòng vang vui ứng căn phòng vang
mình nghe lại cái tiếng cuối cùng đó là
tiếng của mình
>> và mình nghĩ rằng ai ở ngoài người ta
cũng nghĩ như vậy nhưng mà thật ra cũng
chỉ có một mình mình nghĩ như vậy thôi.
>> Đ em nghĩ là cái nguy hiểm và nhưng mà
chỉ cần mình biết thôi là mình đã có thể
phòng tránh được rồi.
>> Dạ. Nhưng mà rõ ràng là nếu như mà ai đó
sử dụng AI mà kém tỉnh táo hoặc là tin
100% tại vì có rất là nhiều bạn sinh
viên hoặc là bạn thực tập sinh á khi mà
trò chuyện với anh là bạn nói là anh ơi
quan trọng là câu lệnh câu lệnh nhưng mà
bản thân anh cũng đã đưa ra những câu
lệnh rất là chính xác nhưng mà mình cái
mà điều mình thu nhận về không phải là
một cái thông tin mình cần không phải là
điều mình mong muốn nhưng mà rõ ràng là
các bạn thấy là ok có nghĩa là cái mức
độ thỏa mãn của mỗi người mỗi khác và
bên cạnh đó cái sự tỉnh tỉnh táo để tiếp
nhận thông tin từ AI mang lại khác. Rồi
ứng dụng của AI cũng khác luôn. Thế nên
là chúng ta cũng đừng có quá là thần
thánh hóa cái việc mà có những kiến thức
từ AI và có rất là nhiều bạn là tựa vào
AI 100% luôn. Nếu như AI xây dịch là các
bạn cũng xây dịch theo luôn.
>> Đúng. Đúng rồi. Thì em thấy bây giờ đó
cũng là một cái giống như là mình cảm
thấy là nó nó quá an toàn cho mình. Ừ.
>> Thành ra là mình ngại nếu mà mình tự bản
thân mình làm thì lại cảm thấy là nó
không đủ phẩm chất, không không thấy
tốt. Nhưng mà điều đó thì chẳng phải là
mình đó là một cách cô lập bản thân. Tại
vì mình sử dụng AI thì chắc chắn nó
không thể nào dạy cho mình những kỹ năng
giống như giao tiếp hoặc là thể hiện cái
khả năng lãnh đạo hoặc là thể hiện cái
suy nghĩ của mình được.
>> Thành ra với những cái công việc mà rất
là manh chước thụ nộng thì có thể nó
hiệu quả nhưng mà với những công việc
mình cần thuyết phục người ta thì cái
khía cạnh cảm xúc là cái quan trọng
nhất. Khi mình đi mình giao tiếp với một
đối tác mình không có phải là quan tâm
cái câu này nó có đúng ngữ pháp hay
không hay là mình quan tâm cái này là
cái giống như là viết ra từ vựt nó có
cao siêu không mà người ta muốn có được
cái lòng tin cũng như nhìn thấy được cái
năng lực của mình. Thành ra em nghĩ là
bản thân mình mình vẫn phải hiểu có
những cái giá trị của con người về cái
cốt cách của bản thân thì không thể thay
đổi. Và mình sử dụng AI ở mục đích là
giúp cho công việc của mình nó nhanh hơn
để mình làm được nhiều việc hơn và tiết
kiệm thời gian của mình chứ không phải
là để nó trở thành một cái giống như là
thay thế hoàn toàn mình. Thì tại vì nếu
như bản thân mình sợi ai thay thế mình
thì phải làm những việc mà nó không làm
được. Ừ.
>> Còn nếu mà mình làm y chang như nó, mình
dựa hoàn toàn vào nó, mình copy 100% thì
nó sẽ đúng là mình đang tạo ra một cái
lời tiên tri mà mình cố gắng làm cho cái
lời tiên tri đó trở thành hiện thực
luôn.
[âm nhạc]
>> Một trong những cái điều mà giúp cho anh
có thể ngủ tốt hơn đó là anh nghe AI trò
chuyện
>> Dạ.
>> kiểu sách nói đó.
>> Ừ. anh mở ra và anh nghe và anh cảm thấy
là mặc dù là giọng rất là hay. Dạ. Nó
toàn là lấy những cái giọng của những
cái người rất là tốt, giọng rất tốt, rất
hay nhưng mà tự nhiên mình cảm giác là
rất buồn ngủ.
>> Ừ.
>> Ừ. Nếu mà ngay lâu còn nếu như đúng
người đó đọc thì mình lại cảm giác là
không được, không có buồn ngủ được. Dạ.
Đúng.
>> Ừ. Tại vì họ sẽ có những cái cảm xúc và
trong cái phần đọc của họ có sự thấu
hiểu và cá tính của họ.
>> Dạ. Vậy thì anh suy ngẫm rằng là nếu như
các bạn trẻ, nếu như ai đó quá phụ thuộc
về AI thì dường như là cái cá tính trong
công việc của các bạn cũng bị triệt tiêu
luôn.
>> Dạ. Đúng.
>> Ừ.
>> Khía cạnh cảm xúc anh nói là em thấy là
một cái khía cạnh rất là chính xác.
>> Ừ.
>> Và bản thân mình không phải là chỉ là
mình nói là tại vì là ai đọc thành ra
mình biết nó không có cảm xúc nhưng mà
cái cảm xúc là cái rất là khó để mình có
thể diễn tả được. những cái nhấn nhá
hoặc là những cái mà người ta hiểu rõ về
nội dung người ta có thể tạo ra một
những cái câu chuyện đọc rất là hấp dẫn
và thành ra em mới nói là cái người mà
có thể làm sách đọc không phải là một
người tâm thường được. Người ta không
chỉ hiểu câu chuyện người ta có giọng rõ
ràng mà người ta còn phải có cảm xúc
>> à giống như người ta
>> biến thành cái nhân vật ở trong câu
chuyện đó. Thành ra là nếu như mà những
cái người mà quá phụ thuộc vào AI á,
không chỉ là bản thân người ta thiếu cơ
hội để người ta có thể thực tập mà người
ta còn cảm thấy e dè với việc phải bước
ra và để cho người ta thấy chính mình.
>> Ví dụ như mình viết một cái đoạn văn,
lúc nào mình cũng cần nó phải chỉnh lại
hết. Thì bây giờ nếu như mình mình nghĩ
như vậy, mình nói ồ bây giờ tôi đang
đứng trước một cái đám đau mà tôi phải
không phải là chỉ học thuộc cái đoạn văn
đó mà tôi còn phải thuyết trình cho
người ta nghe nữa. Chắc chắn cảm thấy
không làm được.
>> Ừ. Và cái điều đó nó sẽ là một cái điều
ảnh hưởng rất là nhiều đối với cái sự tự
tin của một con người. Mà em nghĩ nếu
như chúng ta không tự tin thì rất khó để
chúng ta có thể làm làm tốt được cái cái
trách nhiệm hoặc là công việc của mình.
>> Ừ. Nhưng mà điều là AI thì không bao giờ
biết giận, ai thì không bao giờ nổi nóng
như mình. Ai thì không bao giờ nói là
>> sao ngớ ngẩn vậ? Hỏi tôi mấy câu hỏi sao
ngớ ngẩn vậy. Tại vì nhiều lúc anh hỏi
những câu hỏi rất ngớ ngẩn để thử lòng
nó thì nó vẫn trả lời. Và dường như là
là Huy cũng có cách như thế. À và anh
thấy là những người gọi là giỏi về tâm
lý mọi người cũng có cách như thế. Có
nghĩa rằng là không phản kháng.
>> Ừ.
>> Không có cho người ta thấy rằng là bạn
đang nói sai
>> mà vẫn à dạ đúng rồi anh. Đúng rồi. Đó
chính xác là vậy. Và bắt đầu tiếp câu
chuyện đó bằng cách là đôi khi là thay
đổi luôn
>> dạ
>> cái nội dung nói hoặc là thay đổi luôn
cả cái nhận thức hay là thông tin nói
nữa. Đó cũng là một cách mà AI mang đến
cho chúng ta. nó luôn luôn cho chúng ta
cái cảm giác rất là dễ chịu, bồi bổ thêm
kiến thức chứ không có phản kháng hoặc
tạo cho chúng ta cảm giác là
>> tôi đang bị non kém. Ừ. Và anh nghĩ cái
cảm giác mà tôi đang làm chủ một người
rất thông minh cũng là cảm giác rất
chiêu nha của các bạn trẻ đó là
>> trời ơi nó giỏi lắm nhưng mà nó phải
phục tùng tôi đấy.
Nhưng mà đó cũng là một cái cảm giác
nguy hiểm. Vậy thì em hãy chia sẻ nhiều
hơn với các bạn trẻ làm thế nào để có
thể sử dụng ai một cách nó hiệu quả.
>> Dạ. Ừ. Thứ nhất là khi mà mình sử dụng
AI, cái mà quan trọng hàng đầu á là mình
phải nắm được rằng á là nó có xu hướng
là reinforce những cái suy nghĩ của
mình. Tức là bản thân nó là một công cụ,
vẫn là công cụ liên quan tới khí cạnh
thương mại. Thành ra cái việc mà mình
đang thấy hứng thú với nó và mình hỏi nó
càng nhiều chừng nào là đúng với lại cái
mục tiêu của cái người mà đã sáng tạo ra
cái AI đó. Thành ra khi mà mình nói
chuyện với nó phải đặt một cái câu hỏi
nó rất là khách quan để cho nó không có
được một cái định kiến rõ ràng từ cái
dụng ý của mình.
>> Ví dụ như á nếu mà mình đặt một cái câu
là ví dụ như là có đúng là người đó tốt
thật không thì nó là một cái câu rất
nguy hiểm tại vì có thể cho mình một cái
định kiến rằng á là một là mình không
thích người đó, hai là mình rất thích
người đó. Cái câu mà mình nên đạt không
phải là tốt hay không mà mình nên định
nghĩa rõ cái tốt của mình như thế nào.
Ví dụ như mình đang research về một nhân
vật lịch sử. Huy nói ví dụ thôi ha. Ví
dụ như là ví dụ như lệnh ý Hoàng Quý Phi
đi là một trong những người rất là nổi
tiếng của giống như là Triều Đảng nhà
Thanh là một trong những người mà có
xuất thân rất là thấp
>> nhưng mà cuối cùng là trở nên tới là
Hoàng Quý Phi
>> và là một trong những người nhân vật rất
là nổi tiếng trong lịch sử. Thứ nhất
mình phải hiểu là ở đây á những cái
thông tin mà tiêu cực liên quan tới một
cái triều đại á rất khó có thể sinh tồn
được qua hết một cái triều đại đó. Đặc
biệt là đối với người chiến thắng.
>> Đúng rồi.
>> Thành ra là đối với lại những người mà
đã chiến thắng rồi á thì cái thông tin
tiêu cực về người ta rất khó để đi tìm.
>> Thành ra nếu như mình chỉ hỏi chung
chung á là người đó có tốt hay không á
thì mình rà trúng vô chính xác những cái
văn kiện mà thể hiện cái điều đó. Nếu
như thật sự mình muốn biết người đó có
tốt hay xấu á, bản thân mình phải hiểu
là à ví dụ như là có một người trước đó
là kế hậu đã bị phết trức, không phải là
phế trức nhưng mà là coi như là hoàn
toàn mất hoàn toàn ân sủng từ hoàng đế.
>> Ừ.
>> Thì mình phải coi coi là trong cái thời
điểm đó là cái sự thăng tiến của lệnh
phi có thật sự là lớn hay không. Nếu như
lúc đó thăng tiến rất lớn
>> ừ
>> trong giai đoạn này thì lại xảy ra cái
hành động kia. bản thân mình có thể nói
là nó có một mối liên hệ nào đó và từ đó
mình có thể dẫn dắt ai mình nói là liệu
hai cái này có thể liên hệ với nhau hay
không.
>> Ví dụ như à có liên hệ thì mình đánh giá
là à cô này của có những cái kỹ năng về
mặt chính trị không phải là một người
đơn thuần.
>> Ừ.
>> Còn nếu như mình thấy là hoàn toàn là
độc lập thì có thể nói là à cô này có
thể là là coi như là được yêu quý bởi vì
cái tính cách thật sự của cô ấy không
phải là người tham vọng. Có nghĩa là cái
việc đánh giá của mình tốt hay xấu mình
phải rất là cụ thể. Không thể hỏi ai là
cái điều đó có tốt hay không. Ừ.
>> Tại vì nó sẽ tạo ra một cái định kiến
đối với ai là à cái người này đang muốn
confirm cái thông tin đó. Và tiếp theo
nữa là những cái mà giao tiếp với AI nó
phải rất là dài. Tức là mình nên giữ một
cái đoạn hội thoại dài với AI để nó hiểu
được cái tính cách cũng như hiểu được
cái nhu cầu của mình để từ đó nó có thể
phân tích và đưa ra những cái thông tin
chính xác chứ không phải là chỉ đưa ra
những cái thông tin mà nó mơ hồ. Khi
mình quăng vô một cái câu hỏi bản thân
ai có thể giải được câu hỏi đó cho mình.
Nhưng nếu mà mình cho nó bối cảnh thì nó
sẽ làm tốt cái câu hỏi đó hơn. Ví dụ như
là tôi đang là sinh viên kinh tế và đây
là một câu hỏi trong cái module 3 của
cái môn học gì đó và bây giờ tôi đang
cần tìm ra cái cách làm sao tiếp cận cái
điều này tốt nhất và có những cái sự
giải thích đúng theo à bối cảnh pháp lý
của Việt Nam.
>> Ừ,
>> đó là một câu hỏi thông minh. Còn nếu
như mình chỉ quăng nó vô nó vẫn có thể
giải cho mình được nhưng thông tin vô
thưởng vô phạt có thể sẽ nhầm lẫn. Mà
nếu mình không có khả năng tư duy phản
biện mình cc thẳng ở cái đó vô luôn thì
thật ra là cái người đọc vô người ta cảm
thấy là cái đó là sự thiếu tôn trọng.
Không phải là vì người ta tức vì mình sử
dụng ai mà là người ta tức vì mình không
coi nặng cái giá trị của môn học cũng
như là mình không quan quan tâm tới cái
mà người ta giảng dạy. Tại vì bản thân
nóng giận luôn là một cái cảm xúc thứ
phát. Tức là không bao giờ mình nóng
giận trực tiếp về một điều gì hết mà
thật ra là nó là vì một cái khác. Ví dụ
như là vợ chồng gây gỗ với nhau bản thân
có không bao giờ là vì việc đó mà là vì
việc khác.
>> Ừ. Có thể là mình lo sợ là người ta
không còn yêu thương mình nữa, từ đó mới
dẫn tới cái việc nổi nóng.
>> Thành ra ở đây khi mà mình hiểu được ng
tất cả giống như nguồn cơn của các cái
cảm xúc của mình hoặc là những cái hành
sự của mình thì nó rất là dễ để cho mình
có thể điều chỉnh. Còn nếu mình không
hiểu bản thân mình để cảm xúc nó cuốn
theo hoặc là mình nói chuyện với ai mình
để ok thoải mái nó dẫn dắt mình thì cuối
cùng nó sẽ ra được đúng y như cái gì
mình muốn á. Nó giống như là mình đang
nói chuyện với bản thân mình luôn. Ồ
mình thấy qua sao hợp ý quá. Tại vì
giống như mình đang chỉ đang nói chuyện
với một cái phiên bản khác của bản thân
mình nó manifest thành một cái nằm ngay
trước mặt mình thôi.
>> Dạ. Thì nhưng mà đối với em thì điều đó
là đôi khi nó cũng rất là thú vị. Tại vì
mình đang bậc mình điều gì đó mình muốn
nghe để cho nó thoải mái cũng không phải
là sai
>> nhưng mà phải biết rằng
>> là nó đang làm như vậy. Còn nếu mình
không biết mình nghĩ là ô cái ý của mình
nó quá đúng tại sao người ta không đồng
ý với mình thì điều đó nó sẽ không phải
là điều khôn ngoan.
>> Ồ vậy bây giờ thì anh lại thấy là có một
cái cách mà gọi là giảm stress ha. giảm
tức giận bằng cách là trò chuyện với ai
nha. Ừ. Làm cho mình có cảm giác là có
một cuộc đối thoại thay vì mình viết
nhật ký đúng không?
>> Ừ thì bắt đầu mình bắt đầu mình cứ nói
chuyện với nó đi. Rồi mình nói chuyện
với nó một hồi thì mình mới thấy là ờ
thực sự là cái thứ nhất là là cơn giận
mình qua nè.
>> Rồi cái thứ hai nữa là thấy là ồ cũng
không đáng giận lắm. Đôi khi là nó cũng
sẽ nó cũng sẽ thay đổi và nâng cấp luôn
cái cảm giác của mình luôn á.
>> Dạ đúng. Và mình thấy rõ được là à thì
đã cảm xúc của mình là vậy nè. Với mình
bật mình nó mọi thứ nó ngổn ngang. nói
một hồi ra thì thấy à thì ra nó là như
vậy.
>> Ừ.
>> Và bản thân á nếu mà các bạn muốn dùng
AI để viết nhật ký á thì mình sử dụng
nguyên một cái tab đó. Mỗi ngày mình cứ
nói là ok bạn sẽ là nhật ký của tôi, bạn
sẽ giúp tôi tổng hợp thông tin lại và sẽ
recall cho tôi thông tin lúc nào tôi
cần. Ừ
>> thì bản thân mình có thể giống như mình
gõ như một cái lót mỗi ngày ví dụ ngày
hôm nay 18 tháng 5 gõ vô tôi đã làm
những cái việc gì đó thì sau chừng mà
khoảng vài tháng nếu như mình muốn nhìn
thấy được một cái lịch trình nhiều nói
là tại sao vào thứ năm tôi thường cảm
thấy mệt nó có thể dựa vào cái thông tin
về cái nhật ký của mình để cho mình một
cái thông tin rất là chính xác bản thân
cái data nó rất là có tầm quan trọng về
mặt giá trị kiểu như vậy thành ra chỉ là
mỗi cái việc biết nhật ký thôi có thể là
một việc nó thay đổi hoàn toàn được cái
hành vi của mình ví dụ như người ta nó
nói là à tại vì những cái ngày hôm đó
thì bạn hay tan làm sớm rồi sau đó là
bạn có đi cà phê thì bạn có xem xét lại
là cái lệ cái việc đi cà phê có liên
quan gì tới cái việc mà tối bạn ngủ
không được và ngày hôm sau bạn thấy mệt
hay không.
>> Ừ,
>> đó là cách sử dụng thông minh. Em nghĩ
vậy.
>> Dạ. Đó là về AI. Tiếp theo về tự học.
>> Những câu hỏi về tự học anh đang rất là
muốn lắng nghe những chia sẻ đến từ em.
Thứ nhất á là làm thế nào để mình có thể
phân lọc cái lượng thông tin rất là
khổng lồ. Tại vì thật sự nha, nếu mà tự
học á anh thấy cái gì cũng cần.
>> Dạ. Đúng.
>> Ừ. Anh đọc sách nào anh cũng thấy là rất
là hay. đọc sách nào mình cũng thấy là
rất là cần thiết nhưng mà điều là mình
không có đủ thời gian cho một vấn đề.
>> Dạ đúng.
>> Ừ. Ví dụ như là nâng cấp cái kỹ năng
giao tiếp đi thì riêng cái đầu sách mà
nâng cấp cho kỹ năng giao tiếp từ thực
hành rất là gọi là nó mang tính chất
thực tiễn cho tới những cái loại nghiên
cứu về não
>> là riêng đó là đã hàng hà xa số rồi. Vậy
thì làm thế nào để mình có thể chọn lọc
câu câu công công tác của việc chọn lọc
rồi thêm nữa là cái kỹ năng đọc kỹ năng
học như thế nào? Dạ đối với em thì em
nghĩ là cái quan điểm của em thì nó sẽ
không có thể nào phù hợp với tất cả các
bạn được. Nhưng mà em có thể chia sẻ góc
nhìn của em. Thì góc nhìn của em về liên
quan tới việc học á là mình đã học á thì
mình phải biết thật là sâu. Tại vì nếu
như mình chỉ cần hơi lỏng lẽ chút xíu
thôi thì dưới áp lực á là cái nó sẽ vỡ.
>> Ừ.
>> Tức là giống như cái ngày thi IS mình
thi IS nó sẽ bể ở cái chỗ mình yếu nhất.
Còn những cái mà bản thân mình đã giỏi
rồi có cơ hội cao là mình vẫn sẽ làm tốt
cái đó. Thành ra là nếu mà muốn trám á
thì bắt buộc là phải đi rất là sâu vào
trong cái vấn đề. Ví dụ như khi mà mình
tự học mình nhiều bạn rất là nhiều bạn
học nghe is thì bạn chỉ bấm nghe sau đó
xong bạn dừng lại ở đó và bạn dò kết quả
bạn thấy ok điểm là bao ba bao nhiêu đây
nhưng mà cái quá trình quan trọng là quá
trình mình phải tự phản ánh lại đằng sau
ví dụ tại sao lại đó lại bị sai chữ nào
mà nghe không ra hay là chữ nào phát âm
bị nhầm cách đề nó ra đài bài như thế
nào cái việc đó làm nó rất mệt thành ra
là một số người là mình cảm thấy là có
thể mình bỏ qua cái bước đó nhưng á anh
luôn nói rằng á cái cảm giác mà đằng sau
cái chán mà mình muốn bỏ cuộc á chỉ cần
cố gắng bước theo một bước nữa mọi thứ
có thể thay đổi. Mình phải thấy rằng wow
sau khi mình làm vậy xong mình tự nhiên
mình nhận thức cái vấn đề nó rõ ràng
hơn.
>> Mình cảm thấy giống như là mình thích
cái cảm giác đó. Ồ tôi nhìn thấy được là
da thành ra tôi nghe là do như vậy nè,
do nó hay nói như vậy nè. Đó mình chú ý
tới cái đó. Rồi sau đó xong khi mà em
học một cái gì đó em cố gắng làm sao đó
em đào sau cái vấn đề đó nhiều nhất có
thể. Ví dụ như bản thân em đọc sách cũng
vậy. Với mỗi câu chuyện em luôn cố gắng
tìm ra được cái bài học riêng cho bản
thân mình và nhìn nó từ nhiều góc độ
khác nhau. Tại vì đó là cách để mình có
thể học được cái đồng cảm. Tại vì ngay
cả đối với những người mà độc ác nhất
người ta vẫn phải có lý do để thực hiện
cái hành động của mình. Không phải đây
là chuyện cảm thông hay không mà chỉ là
chuyện mình hiểu được tại sao người ta
lại làm như vậy.
>> Thành ra em mới nói là cái việc hiểu rất
là quan trọng. Mình đặt mình vào những
cái tình huống khác nhau, những cái tình
huống mà không có gây ra tổn hại cho
mình để mình có thể trải nghiệm. Em nghĩ
đó là điều mà có thể giúp được cho cái
việc học của mình nhiều nhất.
>> Ừ. Có nghĩa rằng là cái cái từ khóa quan
trọng nhất của việc tự học đó là hiểu và
hiểu sâu.
>> Dạ. Đúng.
>> Ừ. thì mình mới có thể
đặt để cái tham chiếu của mình ở một cái
chỗ nào cho nó phù hợp đúng không? Chứ
không có là mình sẽ bị lung tung
>> tại vì mình thấy cái gì cũng quan trọng
hết, mình thấy cái gì cũng hay hết.
>> Thì em mới nói là nó có chuyện như thế
này. Ví dụ như là anh anh thấy những cái
người mà chơi thể dục dụng cụ ví dụ
người ta có thể đứng đó người ta lộn ba
bốn dòng.
>> Bản thân mình có thấy dễ không? Mình
thấy dễ ý là nhìn vào trong con mắt mình
thấy rất dễ.
>> Ừ.
>> Nhưng mà chuyện làm là không thể đối với
người bình thường. Nếu mình không tập
luyện hàng chục năm không bao giờ có thể
làm như vậy hết. Nhưng mà họ làm nhìn
rất dễ. Tức là một cái điều á mà dễ nói
ra không phải là điều dễ để nghĩ ra
được.
>> Ừ.
>> Mình có thể nhìn một cái bài văn mình
thấy dễ hiểu quá.
>> Ừ.
>> Không có nghĩa là nó dễ viết.
>> Ừ.
>> Thành ra đối với người mà thật sự hiểu
một cái vấn đề có thể sẽ chia sẻ nó bằng
cách để khiến cho người nghe nghe một
cái là hiểu luôn.
>> Ừ.
>> Thành ra cái việc mà cuối cùng là người
mà hiểu sau á anh nghe anh sẽ hiểu là ồ
cái người này nói chuyện rõ ràng mà giải
thích cho mình một cái vấn đề rất là sâu
rộng về bản chất.
>> Từ đó mình có thể là mình đút kết được.
Thì cái đó là một nghệ thuật. Thành ra
em nghĩ là cái việc mà chúng ta khi mà
mình học hỏi, khi mà mình giải quyết một
cái vấn đề mình cần phải đi nó rất là
sâu.
>> Ừ.
>> Để mình có thể đi tới cái cội nguồn của
nó luôn. Và khi mình đã đi tới cộ nguồn
của nó rồi, lúc mà anh kể lại câu chuyện
đó cho người khác, mình có thể kể một
cách cực kỳ thoải mái. Ừ.
>> Không có bất cứ cái gì kẹt hết. Em nghĩ
đó là cái rất là quan trọng trong cái
việc học.
>> Đối với lại học sinh của em cũng vậy.
Khi em hỏi là ờ em viết câu này em luôn.
Tại vì học sinh em không nói là học sinh
Việt Nam hay là học sinh nước ngoài
nhưng mà đối với những người học sinh mà
em biết rất là nhiều bạn muốn viết cái
câu nhìn nó thiệt là khó. Em nói là đây
không phải là tự tin mà đây là tự ti.
Mình sợ là người ta hiểu cái ý câu của
mình là mình sợ người ta đánh giá thấp
khả năng của mình.
>> Ừ.
>> Mình muốn là khoát cho nó một cái chiếc
áo lộng lẫy nhưng mà bản chất của ngôn
ngữ là để giao tiếp. Mình cần phải khiến
để cho người ta hiểu đã
>> người ta mới thấy hay.
>> Còn bây giờ đọc vô đã không hiểu rồi thì
làm sao thấy hay được. Ừ.
>> Đó thì em luôn nói vậy. Đôi khi chúng ta
phải thay đổi về cái mặt bản chất đâu
phải người ta không biết, chỉ là người
ta không muốn làm thôi. Người ta nghĩ
rằng cái việc thế nhưng cái chữ khó vô
nó dễ hơn. Sau việc phải ngồi suy nghĩ
là ồ bây giờ viết cái câu ra thì làm sao
để người ta hiểu được cái câu đó. Em
nghĩ là đó là một cái mình phải thay đổi
đối với những cái bạn mà muốn tự học bất
cứ môn nào cũng dạy hết. Mình phải biết
cái cốt lõi của vấn đề là gì và mình cần
phải làm gì để đạt được cái đó. Ừ
>> thì cứ mỗi ngày làm một ít. Ờ thì một
ngày hai ngày thì không thấy nhưng mà
một tuần hai tuần sẽ thấy.
>> Người đầu tiên thấy không phải là mình
mà người đầu tiên thấy là những người
xung quanh.
>> Giống như mình tập thể dục mỗi ngày có
thể là mình chưa thấy mình ngày nào mình
cũng sao gương mình không thấy. Nhưng mà
hai ba tuần 1 2 tháng là bắt đầu người
xung quanh thấy.
>> Cái cảm giác được thấy đó, cảm giác được
công nhận đó là cái cảm giác giúp mình
có thể đi tiếp.
>> Dạ. Dạ.
>> Tuy nhiên là để thấy được thì đòi hỏi
phải có một quá trình thời gian cũng khá
lâu.
>> Thế nên là mọi người vẫn chia sẻ với
nhau rằng là nếu như bạn muốn học sâu
thì nên tự học nhưng mà bạn muốn học
nhanh thì cần phải có thầy.
>> Ừ.
>> Ừ. Đó có phải là quan điểm đúng không?
>> Dạ em nghĩ là rất đúng. Rất đúng. Rất
đúng. Có nghĩa là bản thân mình học với
lại một cái người thầy nào đó thì cái mà
mình có được chính là những cái kinh
nghiệm để người ta vượt qua những cái
khó khăn về mặt tri thức. Có những cái
rất khó hiểu về mặt bản chất mà mình cần
một cái người cực kỳ sâu rọng ở trong
cái lĩnh vực đó có thể đút kết lại được
cho mình. Nhưng mà nếu mà mình lệ thuộc
vào một cái suy nghĩ của người khác thì
rất khó để mình có thể sáng tạo. Cái
sáng tạo ở đây không phải là để tạo ra
những cái gì mà nó mới lạ nhưng mà sáng
tạo ở đây là để giúp cho bản thân mình
vì mỗi người cần có một cách học riêng
khác nhau và chỉ có mình mới hiểu bản
thân mình nhất. Thành ra cái mà mình đút
kết từ người khác nó quy trình mà để học
là mô phỏng lại. Tức là tôi nhìn tôi
biết làm theo đúng y cái đó. Sau đó xong
tôi mới áp dụng kiến thức đó cho những
cái khác. Ví dụ như khi một cái giáo
viên người ta đã giải một cái bài cho
mình thì nhiệm vụ của mình tái lập lại
cái kiến thức đó. Không phải đặt câu hỏi
đâ bây giờ tôi phải viết lại cái bài đó
hoàn toàn khác hoặc là tôi giải cái bài
hoàn toàn khác. Tại vì thường cái cách
của giáo viên nó đã là cách mà tốt nhất
mà mình tiếp cận rồi. Ví dụ một cái bài
toán thành ra mình cứ tái hiện lại cái
cái đó. Ví dụ mình làm lại từng bước à
ok bước này à rồi hiểu rồi. Rồi sau đó
xong mới áp dụng cái đó cho bài khác.
Thành ra quá trình nó phải là mô phỏng
đã. Rồi sau đó xong mới là áp dụng cho
những cái mới chứ còn không phải tiếp
cận vô cái xong mình nói là tôi sợ là
tôi làm theo người này là tôi không sáng
tạo, tôi không có mới lạ ra tôi buộc
phải thay đổi từ cái tốt nhất để tôi tạo
ra một cái mới. Thì cái đó rất nguy
hiểm. Cái suy nghĩ đó là suy nghĩ nó ảnh
hưởng rất là tiêu cực tới quá trình mình
học. Đã đã học rồi thì có ai đánh giá
mình đâu. Chẳng lẽ tự kêu là cái cô này
học mà cô này học mà giống như là làm gì
học mà cứ phải bám theo giáo viên đồ nọ
thì học theo giáo viên thì phải bám theo
giáo viên. Còn cái giờ nào tự học thì
ngồi tự học. Hai chuyện nó hoàn toàn
khác nhau. Thành ra em mới nói là mình
cứ dứt dạ đừng có để cái tô của mình ảnh
hưởng tới cái việc học của mình nhiều
quá.
>> Đó ảnh hưởng tới chuyện khác thì được.
Còn ở đây đâu phải là chuyện mà đúng
không? Đâu phải là đi tranh luận hay gì.
Người ta đang dạy cho mình, người ta
đang cống hiến kiến thức cho mình, mình
cứ nghe đã. Rồi sau đó xong muốn đổi gì
từ sao đổi. Người ta đâu có người ta ủng
hộ điều đó nữa chứ. Đâu phải người ta
coi như là cái chuyện mình thay đổi kiến
thức là một cái điều coi thường đâu. Cái
tri thức mà đúng không? Làm sao nó đâu
phải là cố định một cái cục đó y chang
như vậy truyền từ người này sang người
kia.
>> Lĩnh hội được nó đã là cái khác rồi.
>> Dạ. Em nghĩ vậy.
>> Ừ. ủng hộ cho việc tự học và tuy nhiên
là cũng rất là tôn trọng trong việc mà
trao truyền. Đó có phải là bí quyết để
cho hệ thống Anh ngữ được Forum thành
công cho tới ngày hôm nay không?
>> Thật ra thì em á thì bản thân em là là
đã làm cái này được 8 9 năm rồi.
>> Ừ.
>> Thành ra là cái chuyện thành công hay
không á thì em không đặt một cái ngưỡng
nào hết. Nhưng mà em có trải qua rất là
nhiều những cái khó khăn. Ờ có những cái
quyết định em làm sai, tuổi trẻ bốc đồng
có. Em đã làm rất là nhiều thứ sai và
như quyết định nó mang tính chất là cái
tôi quá nhiều. Ừ,
>> em không thể nào sửa hoàn toàn được tại
vì đó là bản thân em rồi. Nhưng mà em có
giảm được một chút xíu. Ví dụ như khi mà
trước khi em ra quyết định em ngồi em
suy nghĩ lại ok bình tĩnh hả? Có cảm
giác như mình đã làm việc này và đã bị
thất bại rồi. Mình nên dừng lại một chút
xíu để suy nghĩ kỹ. Nhưng mà cái chuyện
mà mình ngồi mình hồi mình hồi tưởng lại
quá khứ quá nhiều trong cái việc mình
đưa ra quyết định là một cái điều tiêu
cực. Tại vì có một cái nghiên cứu người
ta nói rằng á là khi mình muốn tái lập
lại cái thành công của mình á bằng cách
làm lại những gì mình đã làm á đa phần
là thất bại là tại vì mình không xét tới
bối cảnh khách quan nó đã thay đổi rồi.
>> Ừ.
>> Cái cách mình tiếp cận lúc đó đúng lúc
đó nhưng không thể đúng lúc bây giờ. Và
đó là lý do tại sao anh thấy có những
người người ta rất là thành công vang dộ
trong một thời gian ca sĩ ra những cái
bài hát chấn động.
>> Nhưng mà 10 năm sau người ta không còn
làm được như vậy nữa. Mình đặt câu hỏi
sao không cứ hát y chang như hồi xưa đi?
>> Ừ.
>> Ờ. nó không được là không được. Cái giây
phút đó nó tới như vậy và bắt buộc mình
phải thay đổi. Nếu như mình vẫn nghĩ
rằng là mình có thể tái lập lại cái
thành công như cũ là không bao giờ có
thể xảy ra. Tại vì những cái giá trị mà
xung quanh như cái khách quan đó nó
không còn nữa. Chỉ còn có mỗi bản thân
mình thôi. Mà liệu bản thân mình còn
giống như cũ không? Cũng không giống như
cũ nữa rồi.
>> Đó thành ra cái quan điểm của em là như
vậy. Cái sự thích ứng, cái sự chấp nhận
thay đổi đó là cái quan trọng nhất trong
việc học.
>> Ừ. Và bên cạnh đó cái việc mà trao
truyền anh thấy là The Forum cũng làm
rất tốt ngay bản thân em cũng vậy.
50 buổi à hay 50 tiết miễn phí
>> Dạ
>> trong một tuần.
>> Dạ.
>> Ừ. Là một con số mà anh nghĩ rằng là
không phải trung tâm hoặc là hệ thống
Anh ngữ nào cũng sẵn lòng làm đâu. Tại
vì nó sẽ ảnh hưởng tới rất là nhiều thứ
nữ.
>> Ảnh hưởng kinh khủng. Tại vì là em mở ra
thì các cả bạn học sinh ở forum từ từ
xưa em đã làm như vậy rồi là sẽ được học
rất là nhiều tiết miễn phí thêm mỗi
tuần. Thay vì là chỉ học cố định bao
nhiêu tiết đó. Thứ nhất em nghĩ đó là cơ
hội rất là ok để cho mấy cái bạn mà
giống như là bạn bị mất tập trung nè,
bạn không có tự học ở nhà được thì bạn
cứ lên trung tâm đi, bạn ngồi bạn học
tiếng hai tiếng là coi như xong việc của
bạn ngày hôm đó tiếng Anh rồi.
>> Thì ngày hôm sau bạn làm cái khác.
>> Và em có nh thấy những cái bạn là tiến
bộ rất là thần tốc nhữ cái mô hình đó
nhưng mà bị gánh nặng chi phí thì rất là
lớn. Nhưng mà em chia sẻ thì cái này là
thật lòng em nói là bản thân em đã thấy
mẹ em vất vả như thế nào để có thể là có
tiền để cho em học. Có nhiều cô chú phụ
huynh tới đóng tiền. Ừ
>> mà bản thân em cảm nhận được cái sức
nặng từ cái việc là những cái đồng tiền
đó nó ảnh hưởng tới gia đình người ta
như thế nào, ảnh hưởng tới chi tiêu
người ta như thế nào.
>> Thành ra em không muốn là làm cái gì đó
mà cảm thấy có lỗi với bản thân mình.
Bản thân em làm á thì nhiều người ta nói
là em làm như vậy là cũng chỉ để là cho
tốt cho danh tiếng của forum. Em không
phủ nhận điều đó là nhưng mà cái đầu
tiên đến từ cái góc độ của em. Ừ.
>> Em không muốn phải mang lỗi với người
khác, đặc biệt là khi mình đã là một
người giáo dục hạn chế tốt nhất có thể
thôi.
>> Thành ra là em cố gắng là đem trả lại
những cái giá trị mà em có thể. Mà cái
mô hình đó nó cũng gây ảnh hưởng rất là
nhiều đặc biệt trong cái thời buổi mà
khó khăn. Trong cái đợt mà dịch á là em
dạy cái đó là hoàn toàn miễn phí hết.
Tức là trong đợt đó em không em ngừng
không có tính tiền học sinh nữa và chỉ
để cho học sinh học như vậy free thôi
trong suốt cả khoảng thời gian dịch
luôn. Nhưng mà cũng nhờ như vậy thì rất
là nhiều người người ta ủng hộ là do
người ta thấy được cũng một cái tấm lòng
chân thành của mình. Dạ. Nhưng mà em thì
em không khuyến khích tất cả nhưng mà mọ
mọi người suy nghĩ cái mô hình đó là tối
ưu tại vì nó là cái mà rất là đau đầu.
>> Nó mệt mỏi vô cùng. Mình phải tính toán
kỹ đó mà khách mà vắn một cái là nó sẽ
có dẫn tới những cái hậu quả rất là lớn
liền.
>> Dạ. Thì em thì không phải là một người
mà nói là ờ em có những cái triết lý
giáo dục sâu xa gì hết nhưng mà chỉ là
bản thân em thì em cảm thấy không muốn
có lỗi với những người đó ủng hộ mình.
Thành ra là chỉ làm cho mọi người cảm
thấy vui thôi. Ví dụ như em có thể rất
là mệt nhưng mà em không thể trưng cái
bộ mặt đó lên cho học sinh em coi được.
Tại vì học sinh em thì có liên quan gì
tới cái chuyện mệt của em. Chuyện mệt
của em là do em mà. Thành ra nếu mà em
lên trong cái tiết học cái mặt em chằm
dằm một đống vậy thì có oan ức quá cho
các bạn không? Thành ra thì đã lên tiếp
rồi thì thôi cất cái bộ mặt nó xuống đi
rồi lát hồi giải quyết tiếp. Em nghĩ
vậy. Dạ. Rất là cảm ơn em về cuộc trò
chuyện ngày hôm nay.
>> Dạ. Và rõ ràng như em nói thì mỗi người
sẽ có một cân nhắc về năng lực khác nhau
để mình có thể cảm ơn cuộc sống, cảm ơn
cuộc đời bằng những cách khác nhau chứ
không phải là mình cứ bê y nguyên cái
cách cảm ơn này của người này để mà mình
làm cho mình thì nhiều khi nó sẽ có
những độ chên nhất định. Chẳng hạn như
là anh có một người anh cũng rất nổi
tiếng trong nghề. Dạ. Và anh làm chương
trình là đa số là có cách c là anh phải
bù tiền vô để anh hỗ trợ cho những người
khó khăn khác.
>> Và Cường cứ hỏi hoài nó là anh ơi nếu
như vậy thì làm sao? Tại vì nếu như vậy
thì tiền cách của anh làm sao? Rồi anh
thế nào anh có thể tiếp tục cho cuộc
sống anh có thể làm thế nào để có thể hỗ
trợ cho gia đình anh thì anh nói là
không. Đó là cách anh cảm ơn cuộc đời
cũng giống như là 50 tiết mỗi tuần của
The Forum cũng là như thế. Còn trước khi
chia tay với chương trình ngày hôm nay
thì em sẽ chia sẻ nhiều hơn cho các bán
trẻ về định hướng của các bạn trong việc
tự học như thế nào ha.
>> Dạ mời em.
>> Thì trước mắt là em cũng rất là muốn cảm
ơn tới chương trình và cảm ơn anh Cường.
Em khi nói chuyện với anh á là em có thể
cảm nhận được là cái chiều sâu về mặt
cảm xúc của anh cũng như cách mà anh
lắng nghe câu chuyện của em. Thành ra đó
là điều em rất là biết ơn cũng như biết
ơn những bạn ở đây là đã cho Huy có cơ
hội để có thể được ngồi đây nói. Huy
không bao giờ nghĩ là lời nói của Huy có
giá trị tới mức độ mà có thể ngồi để
chia sẻ như vậy và được các bạn cho Huy
một cơ hội như vậy.
>> Thì Huy chỉ muốn chia sẻ với các bạn trẻ
là cái việc tự học là bản thân nó nên là
một cái niềm vui là cái mà mình làm bản
thân mình tốt hơn mỗi ngày. Cũng giống
như mình tập thể dục hoặc là ăn một món
ăn ngon mà có lợi cho sức khỏe hoặc là
ví dụ như những cái việc mà mình thể
hiện cái sự hiếu kính đối với bố mẹ thì
việc tự học là một việc vui không nên để
nó trở thành một cái gánh nặng mà mình
phải cảm thấy giống như là rửa chén hoặc
lao nhà. Ai mà nói rửa chén hoặc lao nhà
vui thì thôi Huy chịu chứ cái đó là thì
cái đó giống như là mình nói là trách
nhiệm phải làm đồng ý nhưng mà kêu thì
vui thì làm sao vui được. Ví dụ như thấy
nhà sạch ok thì vui nhưng mà cái chuyện
mà kêu là em thích giặt đồ lắm không có
ai thích giặt đồ hết trơn á nhưng mà hãy
để là cái việc tự học nó trở thành một
cái việc là mình khai phá bản thân mình,
mình tìm được những cái tốt hơn và mình
có thể chinh phục được những cái mà ờ
trước giờ mình ước à cái cảm giác Huy
cũng nói của các bạn vậy đó. Ví dụ như
bây giờ mình 6 chấm i giờ mà có cho bạn
100 tỷ không có vui bằng cảm giác mà tự
nhiên một ngày bạn nhận ra được là mình
đã lên được 7 rư mình lên được tám cái
sự tự tin cái giá trị mà cho nó nó cổ
động cho cái sự tự trọng của mình nó
tuyệt vời. Mình cảm thấy tự hào về bản
thân mình. Đó là cái cảm giác mà không
có bất cứ tiền bạc hay tài sản nào có
thể cho mình được hết. Thành ra là mong
các bạn tiếp cận với việc tự học nó
giống như vậy. Và mỗi người sẽ có một
cái con đường khác nhau. Mình phải tin
vào con đường mình đã đi nhưng không có
nghĩa là mình không điều chỉnh. Cố gắng
điều chỉnh nó, cố gắng thích nghi nó và
tuyển chọn những cái lời khuyên cũng như
nhận những cái ý kiến từ những cái người
xung quanh, đặc biệt là bố mẹ hoặc là
bạn bè. Mình có thể lắng nghe họ để hiểu
rõ hơn về con người của mình, từ đó tìm
ra cách học tốt nhất.
>> Dạ, cảm ơn Huy về cuộc trò chuyện ngày
hôm nay. Dạ. Đy mà anh có cả anh đang
nói chuyện với một ai mà phiên bản mà
xịn sò nhất tới thời điểm này. Đã vậy
còn thêm cái là cái sự sâu sắc, sự thấu
hiểu, sự sẻ chia. Và anh tin chắc rằng
là với những tố chất đó thì hành trình
sắp tới của em cùng với The Forum hoặc
là những cộng sự của em sẽ ngày càng rực
rỡ hơn.
>> Dạ em cảm ơn anh Cường rất nhiều. Vâng
anh.
>> Và đến đây thì Vũ Anh Cường và CEO Hoàng
Huy nói lời chia tay với tất cả mọi
người. Cuộc đòi chuyện ngày hôm nay có
vẻ rất là dài nhưng cũng đầy cái sự bổ
ích và có rất là nhiều tips để cho các
bạn trẻ có thể cảm nhận nè, có thể chia
sẻ nhiều hơn bằng cách là để lại những
bình luận bên dưới clip này nha. Còn giờ
xin chào và hẹn gặp lại ạ.
UNLOCK MORE
Sign up free to access premium features
INTERACTIVE VIEWER
Watch the video with synced subtitles, adjustable overlay, and full playback control.
AI SUMMARY
Get an instant AI-generated summary of the video content, key points, and takeaways.
TRANSLATE
Translate the transcript to 100+ languages with one click. Download in any format.
MIND MAP
Visualize the transcript as an interactive mind map. Understand structure at a glance.
CHAT WITH TRANSCRIPT
Ask questions about the video content. Get answers powered by AI directly from the transcript.
GET MORE FROM YOUR TRANSCRIPTS
Sign up for free and unlock interactive viewer, AI summaries, translations, mind maps, and more. No credit card required.