[TRUYỆN] NHẬT KÝ CỦA DUỆ DUỆ
全トランスクリプト
Bạn thân nhất của tôi đã ra đi. Cô ấy
nằm bất động trước mặt tôi, khắp người
đẫm máu, ga giường trắng tinh nhuộm
thành một màu đỏ rực. Máu men theo mép
giường nhỏ xuống đất, tí tách vang lên
những âm thanh lạnh lẽo. Tôi hoảng loạn
lao tới bên giường, siết chặt cổ tay cô
ấy, khóc nấc lên mà hỏi vì sao. Khuôn
mặt cô ấy trắng bệch khi thấy tôi, cố
gắng gượng nâng tay còn lại lên, muốn
lau đi nước mắt đang chảy trên má tôi.
"Diêu Diêu đừng khóc, tớ chỉ là chỉ là
quá mệt rồi, muốn ngủ một lát thôi, lần
sau sẽ lại cùng cậu đi." Bàn tay ấy còn
chưa kịp chạm vào tôi đã nặng nề rơi
xuống, như thể đập thẳng vào lòng tôi,
đau đớn đến tê dại. Không không, Duệ
Duệ, đừng mà. Tôi giật mình tỉnh giấc,
nước mắt đã thấm đẫm cả gối. Bật đèn
nhìn đồng hồ. 3:00 sáng, tôi mặc vội
quần áo, xuống nhà lấy một chai rượu rồi
đi thẳng tới nghĩa trang gần đó. Người
ta nói nghĩa trang đáng sợ, có lẽ bởi vì
ở đó không còn người mà mình ngày nhớ
đêm mong. Duệ Duệ, cậu nhớ tớ đúng
không? Nên mới chịu đến thăm tớ trong
mờ. Tôi cười buồn, mở nắp chai rượu uống
một ngụm. Cậu từng nói muốn tớ sống thật
vui vẻ sau khi cậu đi, nhưng cậu không
còn ở đây nữa, tớ biết lấy gì để vui
đây?" Tôi khẽ vuốt ve di ảnh cô ấy, nước
mắt không cách nào kìm nén. Một ngày
trước khi Duệ Duệ ra đi, cô ấy đã mua
hai vé máy bay đến Provence. Cô ấy nói
chưa từng cùng tôi đi du lịch đàng
hoàng, rằng tháng sáu là mùa hoa oải
hương nở rộ, muốn cùng tôi ngắm biển hoa
tím biếc. Hôm đó chúng tôi cùng nhau ra
sân bay. Cô ấy chợt nhớ ra quên mang
giấy tờ tùy thân, dặn tôi đợi ở đó, cô
ấy sẽ nhanh chóng quay lại. Xin mời quý
khách lên chuyến bay đến Provence. Tôi
nhìn chằm chằm trang tin nhắn cuối cùng
với cô ấy. Cô ấy nhắn rằng đã gần tới
ngã tư rồi, bảo tôi cứ vào trong trước,
đừng chờ nữa. Nhưng trong lòng tôi dâng
lên một nỗi bất an khó tả. Tôi nhắn lại,
được, tớ vào trong đợi cậu. Tôi đã nói
dối, tôi hoàn toàn không vào trong. Linh
Tính Mch bảo rằng có gì đó không ổn, tôi
phải đợi cô ấy. Máy bay sắp cất cánh mà
cô ấy vẫn chưa tới. Cảm giác bất an càng
lúc càng trào dâng. Tôi vội bắt một
chiếc taxi quay về căn nhà thuê của hai
đứa. Về đến nơi, cảnh tượng trước mắt
khiến tôi chết lặng. Cô ấy nằm bất động
trong vũng máu. Trong lúc chờ xe cứu
thương, tôi sững sờ phát hiện trên tủ
đầu giường có một bức thư bên ngoài đề
gửi Lý Nhạc Sao. Bên cạnh là một cuốn
nhật ký và chiếc điện thoại. Tôi lau sơ
máu dính trên tay, run mở cuốn nhật ký,
đọc vài dòng. Những dòng chữ bên trong
khiến tôi không thể tin nổi. Đột nhiên
ngoài cửa sổ vang lên tiếng còi xe cứu
thương và xe cảnh sát. Có lẽ Duệ Duệ đã
tự mình gọi cấp cứu. Vì một chút ích kỳ
thấp hèn, tôi lén giấu bức thư và cuốn
nhật ký đi. Duệ Duệ được đưa lên xe cấp
cứu, còn tôi bị cảnh sát áp giải về đồn
lấy lời khai. Khi tôi vội vã chạy đến
bệnh viện, cô ấy đã không còn nữa, mất
máu quá nhiều. Ba mẹ cô ấy ôm thi thể,
khóc cạn nước mắt. Tôi nhìn cô ấy nằm im
trên giường bệnh, đầu óc hoàn toàn trống
rỗng. Nếu như không có chuyện gì xảy ra,
giờ này có lẽ chúng tôi đã ngồi trên máy
bay mơ mộng về biển hoa tím ở phương xà.
Tôi ngây ngốc đứng đó, không dám tin vào
những gì đang diễn ra trước mắt. Ba cô
ấy nhìn thấy tôi, nghẹn ngào gọi, "Diêu,
Diêu, lại đây, nhìn Duệ Duệ lần cuối đi
con." Tôi loạng choạng bước tới, ngồi
xuống bên giường bệnh, chạm tay vào
khuôn mặt tái nhợt của cô ấy lạnh buốt.
Nước mắt lúc này mới vỡ ả. Sau khi chấp
nhận sự thật tàn nhẫn ấy, tôi cố gắng
nén nước mắt, nhẹ nhàng trang điểm cho
cô ấy. Duệ Duệ vốn rất xinh đẹp, dù chỉ
còn là một cái xác lạnh lẽo, tôi cũng
muốn cô ấy ra đi với vẻ đẹp dạng người
nhất. Chú của Duệ Duệ là người tỉnh táo
nhất trong chúng tôi, đứng ra lo liệu
toàn bộ hậu sự. Mọi thứ xong xuôi, tôi
chợt nhớ tới bức thư và quyển nhật ký cô
ấy để lại. Vội vã trở về căn nhà thuê,
tôi lấy phong bì ra, cố giữ bình tĩnh mở
nó. Bên trong là những dòng chữ quen
thuộc của Duệ Duệ, run như chính bàn tay
cô lúc viết. Trên tờ giấy còn vương vết
nước mắt đã nhảy. Diêu Diêu thân mến.
Diêu Diêu à, cậu đừng trách tớ nhé. Tớ
đã hứa sẽ cùng cậu đi ngắm hoa oải
hương. Sinh nhật năm nay cũng ước được
cùng cậu đi khắp nơi. Vậy mà tiếc là tớ
không thực hiện được rồi. Giờ này chắc
máy bay của cậu cũng cất cánh rồi nhỉ?
Sinh nhật năm nay tớ không thể ở bên
cậu. Nhưng vé máy bay là tớ mua đấy, coi
như thực hiện được một nửa lời hứa rồi.
Ha ha, tớ đã chuẩn bị sẵn quà sinh nhật
cho cậu trong vòng 50 năm tới đặt ở căn
phòng của hai đứa mình tại nhà ba mẹ tớ.
Nhớ nhé. Mỗi năm chỉ được mở một món
thôi, không được mở hết một lần đâu đấy.
Tuy không thể chúc mừng sinh nhật cậu
mỗi năm, nhưng quả thì năm nào cũng có
nha. Ba mẹ tớ cũng giao lại cho cậu chăm
sóc rồi. Tớ là đứa con bất hiếu, cũng
chẳng phải một người bạn tốt. Cậu nhất
định phải tìm một người bạn thân khác,
thật thân, nhưng không được thân hơn tớ
đâu đó. Trên đời này, cậu và ba mẹ là
những người quan trọng nhất với tớ. Tớ
thật sự rất luyến tiếc mọi người, nhưng
tớ mệt lắm rồi. Diêu Diêu à, mệt đến
không thể gắng gượng thêm được nữa. Giá
như trước đây tớ và cậu học chung trường
đại học thì tốt biết mấy. À đúng rồi,
cậu không được khóc quá nhiều đâu đấy.
Nói không được khóc thì có vẻ hơi tàn
nhẫn. Vậy nên tớ cho phép cậu khóc một
chút xíu thôi nha. Cứ coi như tớ đi du
lịch xa vậy. Tớ còn nhiều điều muốn nói
với cậu lắm, nhưng sợ mình càng viết
càng không nỡ rời xa mọi người lại sợ
cậu khóc đến ngốc mất. Thôi không nói
nữa, tớ đi đây. Nhớ phải sống thật tốt,
phải chăm sóc bản thân mình và thay tớ
chăm sóc ba mẹ nữa. Kiếp này được gặp
mọi người, được làm bạn với cậu, tớ đã
thấy rất may mắn rồi. Tớ không hề đau
khổ đâu. Diêu Diêu à, sau này dù không
còn tớ bên cạnh, cậu nhất định phải sống
thật vui vẻ, mang theo cả phần của tớ
nữa nhé. Yêu mọi người. Lý Nhạc Duệ ngốc
ạ. Sao cậu có thể nhẫn tâm như vậy chứ?
Cậu đi rồi, bọn tớ biết phải làm sao
đây? Người như cậu sợ đau đến thế vậy mà
lại tự rạch một đường dao lớn trên tay
mình. Sao có thể không đau? Sao có thể
không sợ hãi? Rốt cuộc là vì sao chứ?
Duệ Duệ. Từng giọt nước mắt rơi xuống
trang giấy, hòa vào từng con chữ cuối
cùng của Duệ Duệ. Tôi vội vàng cầm tờ
giấy ra xa, nhưng sợ nước mắt mình sẽ
làm nhòe đi lời nhắn nhủ sau cùng ấy.
Đây là thứ cuối cùng mà Duệ Duệ để lại
cho tôi. Đến khi khóc đến khô cả nước
mắt, đầu óc choáng váng, tôi mới sực nhớ
đến quyển nhật ký đặt bên cạnh. Tôi vốn
không có thói quen viết nhật ký. Duệ Duệ
thì có nhưng cô ấy không cho tôi xem,
luôn miệng nói đó là quyền riêng tư.
Thật ra lúc ấy tôi cũng chẳng bận tâm
bởi cô ấy cái gì cũng kể với tôi hết
rồi. Chỉ là bây giờ nghĩ lại, giá như
giá như tôi từng lén đọc một lần thôi
thì tốt biết mấy. Cố nén nỗi đau như xé
toạc lồng ngực, tôi run rẩy mở trang đầu
tiên. Ngày 01 tháng năm 2009, hôm nay tớ
và Diêu Diêu cùng vào lớp 1. Cô giáo bảo
phải tập thói quen viết nhật ký. Nhìn
những dòng chữ nguệch ngoặc của cô ấy,
lòng tôi chợt ấm lên. Tôi được ba mẹ Duệ
Duệ nuôi dưỡng. Mẹ cô ấy và mẹ tôi là
bạn thân. Sau này mẹ tôi mang thai tôi
khi chưa kết hôn. Đến giờ tôi vẫn không
biết ba mình là ai. Khi sinh tôi, mẹ tôi
bị băng huyết, ra đi mãi mãi. Trước khi
mất, mẹ đã đưa toàn bộ số tiền tiết kiệm
cho nhà Duệ Duệ, cầu xin họ nuôi tôi
khôn lớn. Duệ Duệ lớn hơn tôi một tuổi,
nhưng vì sợ tôi cô đơn nên cô ấy học
cùng lớp với tôi, chấp nhận lớn hơn bạn
bè cùng trang lứa. Nhớ lần đầu tiên học
viết tên, con bé ngốc ấy lại viết tên
tôi trước. Nghĩ đến đây, nước mắt tôi
lại nhòe đi. Vội vàng lau nước mắt, tôi
lật tiếp trang tiếp theo. Mất cả tiếng
đồng hồ, tôi đọc hết những dòng nhật ký
dệ dệ viết về những năm tháng tiểu học.
Trang nào cũng có tên tôi và cô ấy. Từng
nét chữ, từng câu từ như kéo cả quá khứ
sống dậy ngay trước mắt. Tôi nhắm nghiền
mắt, cố gắng trấn tĩnh rồi lại tiếp tục
đọc. Ngày tháng năm 2015, thời gian trôi
nhanh quá, tớ và Diêu Diêu đã cùng nhau
học cấp hai rồi. Vận may thật tốt, vẫn
học cùng lớp. Ngày 15 tháng 11 năm 2015,
さらにアンロック
無料でサインアップしてプレミアム機能にアクセス
インタラクティブビューア
字幕を同期させ、オーバーレイを調整し、完全な再生コントロールでビデオを視聴できます。
AI要約
動画コンテンツ、キーポイント、および重要なポイントのAI生成された要約を即座に取得します。
翻訳
ワンクリックでトランスクリプトを100以上の言語に翻訳します。任意の形式でダウンロードできます。
マインドマップ
トランスクリプトをインタラクティブなマインドマップとして視覚化します。構造を一目で理解できます。
トランスクリプトとチャット
動画コンテンツについて質問します。AIを利用してトランスクリプトから直接回答を得られます。
トランスクリプトをもっと活用する
無料でサインアップして、インタラクティブビューア、AI要約、翻訳、マインドマップなどをアンロックしてください。クレジットカードは不要です。